Mấy chú bê con, nghé con lững thà lững tững, mồm gehs vệ cỏ bên đường mà cố rứt thêm vài nắm rốt. Sau lưng chún là bầy trẻ con chăn bò, tay cầm thừng, đầu đọi nón lá, miệng hát nghêu ngao.
Chặn hậu sau hết là chiếc xe bò chở đầy ắp rơm tươi của anh Từ Đùng. Đừng nhìn anh ta, hãy nhìn cặp bò của anh ta đó. Cũng đừng chú ý con bò Đen, mà hãy quan sát con bò Vàng.
Miền này chưa có con bò nào đẹp qua mặt nó. Nó to như một con trâu rừng, toàn than là một màu vàng óng cháy. Hai vai nó gồ lên như hai ngọn đồi, cái đuôi là bó lửa dịu dàng phất bên nọ, phẩy bên kia…
Sau một ngày lao động cày bừa ngoài đồng vất vả, khi thì nắng cháy da, khi thì mưa dát mặt, anh Bò Vàng đủng đỉnh về nha, nôn nao gặp bạn. Bạn anh là Ụ Rơm, thường chờ sẵ ngoài sân đón anh về.
Chủ anh sẽ buộc dây thừng ở cây cột sát Ụ Rơm để anh có thể ăn thêm một ít, rồi trong đêm anh ợ lên nhai lại.Tình bạn của Bò Vàng và Ụ Rơm tưởng chừng bền vững mãi mãi.
Năm ấy trời hạn quá, cỏ xơ xác không còn một ngọn, đâu đâu cũng nghe nông dân ta than chẳng lấy gì cho trâu bò ăn. Người ta dẫ trâu bò vào tận chân nuic trong sâu kia, nhưng cỏ vẫn không đủ. Nhà anh Tư Đùng và cặp bò kéo cũng cùng chung số phận như bao người. Con Bò Vàng ăn khỏe quá, nay bị hạn chế nê lấy làm tức giận vô cùng, cứ kêu ò ò suốt ngày. Chỉ tội cho Ụ Rơm, nó teo dần teo mòn. Bữa trước còn bằng cái thùng phi, bữa sau còn bằng cây cột nhà. Nó đau lòng lắm, nó biết chắc là sẽ chẳng còn gặp lại anh bạn Bò Vàng thân mến nữa.
Một buổi chiều, Bò Vàng uể oải lê bước về nhà, mong muốn nhìn thấy anh bạn Ụ Rơm. Chợt nó dừng chân ngơ ngác. Bạn của nó đâu rồi? Sao chốn quen thuộc đó chỉ trơ ra một mớ cọc tre đến đúa? Nó đưa mắt nhìn quanh. Mảnh sân phơi trơ trọi tiêu điều giữa cảnh trời hiu quạnh.
Bò Vàng chậm rãi lê bước quanh sân, cái đuôi vàng cháy chẳng buồn phe phẩy. Một con gà mái bảo rằng Ụ Rơm đã chết rồi, cái nắng đã thiếu đốt nó… Bò Vàng ngửa mặt lên trời, ò ò kêu mấy tiếng thê lương rồi rơi nước mắt từng giọt lăn xuống…
Đêm ấy, cảm động trước nỗi buồn của Bò Vàng, ông trời đổ xuống một trận mưa đầu mùa kéo dài ba tiếng đồng hồ! Mùa mưa bắt đầu đến rồi đó! Những mầm cỏ nao nức chui lên khỏi mặt đất. Mát quá, mát ghe! Tha hồ mà uống nước, tha hồ mà xanh tươi! Anh Bò Vàng nằm nghe tiếng đất nứt rạn bởi mầm cỏ cứ chui lên rào rào, anh nghe mê tai và nguôi đi nỗi buồn. Anh nghĩ đến một đồng cỏ ngon ngọt mượt mà, nghĩ tới đâu nước miếng ứa ra tới đó…
Con Bò Vàng lại béo tốt, phổng phao như xưa. Nó nhai cỏ suốt ngày, vậy mà có lúc, nó ngừng ăn nghe ngóng. Thoảng trong gió là mùi thơm rất quen thuộc với nó: mùi lúa chín, mùi rơm tươi… Nó nhớ đến anh Ụ Rơm, giờ này đang ở đâu?
Nó không tin là bạn nó đã chết. Có thể bạn nó chạy đi tránh hạn ở đâu đó trong vùng sâu và sắp trở về…
Mùa gặt hái đã xong. Một chiều kéo rơm rạ về, anh Bò Vàng bỗng sửng sốt, ngỡ ngàng khi gặp lại người bạn thân. Ụ Rơm đây rồi! Ụ Rơm bệ vệ ngự trị giữa sân, vóc dáng đẫy đà co lớn, đang hiền lành chào người quen cũ.
Anh Bò Vàng ngẩn ngơ, cất bước dạo một vòng qanh chỗ bạn, bấy giờ mới tin là thật. Đôi bạn gặp lại nhau, mừng rỡ xiết bao… Không biết nói gì thêm, anh Bò Vàng nhẹ nhàng nằm xuống bên chân Ụ Rơm, lặng lẽ nhai vài cọng rơm thơm… Đối với đôi bạn, chẳng có khoảnh khắc nào bình yên hơn…